TÔI ĐÃ QUAN HỆ VỚI CHỊ RUỘT

Nếu trên đời này có một quan hệ thâm thúy và lâu dài mãi mãi, thì đó là mối quan hệ thân tôi với em trai bản thân. Dù bao gồm dùng bao nhiêu tự ngữ, tôi cũng cấp thiết mô tả không còn sự biết ơn của bản thân.quý khách hàng sẽ xem: Tôi sẽ quan hệ cùng với chị ruột

Chúng tôi Khủng lên trường đoản cú trang trại tại một ngôi xóm xa xăm hẻo lánh và yên tĩnh. Có một đợt, tôi ăn cắp 5 nghìn tự ngăn uống kéo của cha mình để sở hữ một cái khăn uống tay hoa, nhưng mà ngay lập tức kế tiếp thân phụ tôi đã phát hiển thị là chi phí mất.

Bạn đang xem: Tôi đã quan hệ với chị ruột

Cha bắt nhị bà bầu Cửa Hàng chúng tôi quỳ gối úp mặt vào tường, còn thân phụ nắm cây roi tre dọa tấn công. Ông muốn một trong các nhị đứa chúng tôi bắt buộc nhận lỗi, nhưng mà không đứa nào dám nói gì. Vì vậy phụ vương tôi vô cùng giận, bảo rằng cả hai bà mẹ chúng tôi phần đa chịu đựng pphân tử. Lúc ấy tôi vẫn hại run lên, cơ mà càng sợ hãi, tôi càng không đủ can đảm knhị thật. lúc ông giơ cây roi tre lên rất cao, em trai tôi nỗ lực mang tay phụ vương và nói: “Cha ơi đó là con, bé ăn cắp, chưa phải chị đâu”.

Cha tôi là fan hết sức nổi nóng cùng tất cả lòng trường đoản cú trọng cao, ông ko bao giờ dạy con dòng bản thân có tác dụng điều bất chính, đề nghị vừa nghe vậy, ông vẫn cực kì khó tính và tấn công em một trận nhừ tử. Khuya đêm kia, bà mẹ tôi với tôi ôm thân thể đầy dấu đòn roi của em khóc nhỏng mưa, xót em lắm, nhưng mà em ko rơi một giọt nước mắt.

Em nói cùng với tôi: “Chị ơi, chị chớ khóc. Em Chịu đựng nhức được, đang qua thôi mà…”. Tôi đã luôn luôn luôn luôn tiếc nuối do sự hèn yếu của mình vào dòng ngày hôm ấy, cùng tôi cũng không lúc nào quên đường nét phương diện đau khổ anh dũng chịu đòn của em tôi, một trận đòn nhưng xứng đáng đáng ra fan bắt buộc Chịu đựng là tôi.


*

Ảnh minh họa.

Năm ấy em tôi lên 8 còn tôi thì 11 tuổi.

Em trai tôi sau đây được nhận vào một trong những ngôi trường trung học tập mập, còn tôi cũng thi đậu vào một ngôi trường đại học của thức giấc. Một đêm khó ngủ, tôi ra sân thấy phụ thân tôi đang ngồi xổm làm việc ngoài kia, hút ít ống điếu và nói chuyện với mẹ: “Làm gì thì làm cho, cố định yêu cầu học hành mang lại vị trí mang lại chốn”. Tôi thấy chị em vệ sinh nước mắt và nói: “Nhưng phải làm thế nào bây chừ, một kỳ học cũng chẳng đủ tiền”.

Bỗng em trai tôi từ đâu xuất hiện thêm cùng nói với cha: “Cha, con không thích học tập trung học, con học tập nhỏng vầy là đủ rồi”. Cha tôi đơ bản thân, ông quát lác em: “Con đích thực làm cho phụ vương thất vọng!”. Rồi ông bảo vẫn đi vay mượn bằng được tiền khoản học phí.

Tôi gấp trở lại giường ở, tuy thế cả đêm kia tôi cũng mất ngủ. Cuối cùng, tôi ra quyết định ko tới trường đại học nữa, vày sống thôn tôi bầy ông thất học thì không đi đâu được, còn thanh nữ thì có thể cưới nhất thời một tnóng ck. Nghĩ điều đó dứt, tôi cảm giác vui lắm, cùng ý muốn ttách mau sáng nhằm nói tức thì cùng với cha mẹ.

Nhưng sáng sau, lúc mới ngủ dậy, gia đình phát hiện em trai tôi vẫn vứt đi vào tối. Em viết để lại cho tôi lời nhắn: “Chị ơi chớ lo ngại, em không hợp lý, cạnh tranh nhưng vào được ĐH lắm, em đang đi làm, như thế chị có thể đi học”. Tôi òa khóc.

Năm ấy em tôi 17 tuổi, còn tôi sẽ 20.

Năm sản phẩm tía ĐH, một hôm Khi đã của phòng kí túc xá, các bạn thuộc phòng của mình vào bảo rằng tôi có một fan khách ngơi nghỉ thôn mang lại thăm. Khi rời khỏi, tôi thấy đó là em trai của chính mình, fan em mang quần áo lao đụng lấp đầy bụi xi măng. Tôi hỏi em: “Tại sao em ko nói với người ta em là em trai của chị?”.

Em tôi cười hiền khô bảo rằng: “Người ta đang mỉm cười nhạo chị thấy lúc em ăn mặc như vậy này”. Tôi Cảm Xúc nhói trong tâm, ngay tức khắc nói với em: “Em gồm ăn mặc thế nào đi nữa thì em vẫn là em trai của chị ý. Và chị cũng không quyên tâm fan khác nghĩ về gì”.

Năm ấy em 20 tuổi, còn tôi 23.

Xem thêm:


*

Hình ảnh minh họa.

Vào ngày trước tiên đưa bạn trai về công ty trình làng phụ huynh, tôi thấy bên mình sạch sẽ với mọi lắp thêm lâu đời đã có dọn dẹp và sắp xếp, sửa chữa thay thế, kể cả ô cửa sổ bị bể nhiều thời gian trước trên đây cũng đã được núm bằng cửa kính mới. Sau khi chúng ta trai ra về, tôi nói với mẹ: “Cảm ơn bà mẹ đã dọn dẹp thành tựu đẹp đẽ”. Mẹ tôi mỉm cười cợt và nói: “Là em trai con làm cho đấy. Biết con với các bạn trai về chơi, nó vẫn về nhà mau chóng bổ sung, dọn dẹp và sắp xếp. Nó còn bị đứt tay dịp sửa dòng cửa sổ cơ cơ”.

Tôi bước vào chống em, tự dưng thấy khuôn mặt gầy đống của em khiến tôi nhức lòng. Em tôi cười cợt và nói: “Bạn của chị ấy cũng là sinch viên ĐH, họ bắt buộc để anh ấy mỉm cười nhà bản thân được”. Tôi quay khía cạnh đi và khóc.

Năm ấy em 23, còn tôi 26.

Sau này Shop chúng tôi hôn phối cùng chuyển lên tỉnh thành sống. Chúng tôi những lần mời cha mẹ lên sinh sống thuộc, nhưng chúng ta từ chối, bảo rằng chần chừ buộc phải làm gì nếu ra khỏi buôn bản. Em trai tôi cũng làm phản đối. Nó nói: “Chị à, chị yêu cầu chăm lo đến chồng chị còn em đang ở đây chăm sóc cho phụ vương mẹ”. lúc ck tôi được đề bạt vào địa điểm người có quyền lực cao nhà máy sản xuất, tôi hỏi ông chồng liệu hoàn toàn có thể đưa em trai tôi vào làm cho làm chủ bộ phận sửa chữa được không. Nhưng em trai tôi sẽ phủ nhận cùng liên tục làm cho quá trình của một anh thợ quèn sinh hoạt xã.

Một ngày, em tôi rủi ro bị thương Khi đã làm việc. Chồng tôi và tôi đã đi vào thăm em tại khám đa khoa. Nhìn loại chân bó bột của em, tôi xót xa trong thâm tâm với la lên: “Đấy, trường hợp em chấp nhận làm cai quản, thì cthị xã này sẽ không còn xảy ra. Em quan sát chân em kìa!”. Em trai tôi vấn đáp một giải pháp nghiêm túc: “Chị đang bao giờ nghĩ cho tới ông xã chị chưa? Anh ấy new được thăng chức còn em thì thất học tập, làm cho cố gắng nào em hoàn toàn có thể đảm đang trách nát nhiệm này đây? Người ta sẽ suy nghĩ về anh ấy?”. Chồng tôi đã rơi nước đôi mắt còn tôi thì khôn xiết hổ hang.

“Em không tới trường được nguyên nhân là em đang quyết tử cho chị”, tôi gắn bắp. Em gắng tay tôi cùng nói: “Đó là chuyện vào quá khứ đọng, chị nói tới làm gì?”.

Năm ấy em sẽ 26 tuổi, còn tôi 29.

Một năm kế tiếp, em tôi hôn phối với một cô nàng dễ thương và đáng yêu thuộc xã. Trong lễ cưới, khi được đặt câu hỏi ai là bạn nhưng mà em kính trọng duy nhất, em đang trả lời không chút ít ngập ngừng: “Chị tôi.” Rồi em thường xuyên đề cập một mẩu truyện nhưng tôi cũng không thể ghi nhớ, em nói: “Có một mùa đông giá rét, bên trên tuyến phố lâu năm quốc bộ mang đến trường tôi làm mất đi một mẫu bức xúc tay, chị tôi đã đưa mang lại tôi bức xúc tay của chị. Sau Khi Cửa Hàng chúng tôi về đơn vị, tối hôm đó bàn tay của chị ấy giá đến nỗi ko nắm nổi đôi đũa. Từ ngày đó trsinh sống đi, tôi từ hứa với lòng mình rằng tôi nhất mực đã đối xử thật xuất sắc với chị trong veo quãng đời sót lại của mình”.


*

Ảnh minh họa.

Mọi người hầu như cù sang trọng khen tôi may mắn có một cậu em trai xuất sắc. Tôi gật đầu đồng ý, nói trong sự xúc động: “Tôi hết sức hàm ơn em trai bản thân. Em tôi quả thật đã giữ lời hứa này trong veo cuộc sống của chúng tôi”.

phần lớn năm tiếp theo, vì chưng liên tục lao động thừa mức độ và giỏi thao tác khuya, em mắc bệnh ung thư phổi. Vào ngày đứng trước chóng bệnh lý của em lần ở đầu cuối, tôi khóc ko giới hạn được, ko nói nổi một câu, chỉ biết cầm cố tay em mà khóc. Em nhẹ nhàng nói với tôi: “Cả cuộc đời này của em… đã sống hết sức ý nghĩa, em không tiếc nuối điều gì… Chỉ tiếc rằng thiết yếu âu yếm chị cho đến khi chị già yếu…”. Tôi nghe vậy, càng khóc nhiều hơn thế nữa. Tiền bạc, con cái, vật phẩm, tôi đều đang tất cả, mà lại không bao giờ tôi nghĩ về mình hoàn toàn có thể niềm hạnh phúc trường hợp sống thiếu em trai mình.

“Chị đem hộ em loại vỏ hộp sinh hoạt đằng kia”, em thều thào nói cùng với tôi. Tôi vội vã đứng dậy lấy chiếc hộp em bảo. “Chị xuất hiện thêm đến em”. Tôi quan sát cái hộp đánh mài cũ, rồi chú ý em, tôi lần khần tại vì sao em lại mong muốn mất thời hạn cho Việc này vào thời tương khắc sau cùng này, tôi chỉ muốn nạm tay em thêm một thời điểm nữa. Nhưng Khi dòng hộp được xuất hiện thêm, tôi nhận ra đó đó là một chiếc khăn uống tay hoa…

“Chiếc khăn uống tay mà lại thời trước chị thích… không chỗ nào còn cung cấp nhiều loại khăn uống ấy nữa. Sau này, em kiếm được một chiếc khá giống. Nên em vẫn định bao giờ kiếm tìm thấy một cái y sì thì đã gửi chị…”.


*

Ảnh minch họa.

Tôi òa khóc, tay run run chũm mẫu khăn lên, ký kết ức về trận đòn em Chịu đựng thế tôi năm ấy ùa về. Cả một cuộc đời này, em sẽ luôn luôn nghỉ ngơi chúng tôi, lặng lẽ, kỹ lưỡng, tế nhị với đầy yêu thương thơm. Nắm chặt đôi tay em, tôi cảm thấy được cái rét lan thanh lịch từng ngón tay mình…