Huyền chíp xách balo lên và đi

WESTMINSTER, California (NV) – Một sáng vào đầu tháng Tư, nhận thấy tin nhắn xuất phát điểm từ một người bạn, một độc giả, “Hi chị, gồm một cô bé tên là Huyền Chip, tất cả viết quyển ‘Xách ba Lô Lên với Đi’ cũng đình đám mấy năm trước, dứt thi đậu vào Stanford và học mới ba năm đã tốt nghiệp. Chị có muốn phỏng vấn cô bé đó không?”

“Chơi luôn!” Tôi vấn đáp không chút đắn đo, bởi tôi sẽ nghe thương hiệu “Huyền Chip,” tín đồ từng có tác dụng “náo loạn” dư luận nội địa một thời.

Bạn đang xem: Huyền chíp xách balo lên và đi

Huyền Chip, tên thật là Nguyễn Thị Khánh Huyền, sinh vào năm 1990, trông trẻ trung hơn rất nhiều so cùng với tuổi.


Ngoài khuôn mặt khá xinh xắn, mái tóc dài, dày, bồng bềnh, thì phong thái tự tin, đơn giản và giản dị của Huyền chip là điều quan trọng thu hút kẻ đối diện trong cuộc chuyện trò.

Năm 2012, Huyền Chip phát triển thành “người tạo thành cảm hứng” cho đắn đo bao nhiêu tín đồ trẻ lúc cô kiến thiết quyển sách mang tên “Xách ba Lô Lên cùng Đi” cùng với tập 1 mang tên “Châu Á là Nhà! Đừng Khóc.” quyển sách thu hút người hâm mộ bởi lời quảng bá “đây là ký kết sự phượt của cô nàng đi 25 nước với 700 đô la.”

*
Bìa sách “Xách ba Lô Lên và Đi” của Huyền Chip từng tạo ra nên cuộc bất đồng quan điểm lớn tại vn năm năm ngoái (Hình: Zing)

Tuy nhiên, ko lâu sau, khi tập 2 của quyển sách thành lập và hoạt động mang tên “Đừng chết ở Châu Phi” thì đột nhiên dậy lên làn sóng tranh cãi xung đột về tính chân thật của quyển “Xách bố Lô Lên với Đi.” nhiều người cho rằng không thể như thế nào tin được chuyện một cô gái trẻ hoàn toàn có thể đi phượt qua chừng ấy nước, trong những số ấy có cả Israel lẫn Palestine, Châu Phi,… mà chỉ cách $700 quăng quật túi.

Cuộc tranh cãi xung đột này được bạn trong nước đánh giá là “quả bom truyền thông media của năm 2013.”

Khi những nghi vấn vẫn còn là một nỗi hoài nghi thì, đùng một cái, tháng Ba, 2014, Huyền Chip đưa thông tin cô cảm nhận học bổng toàn phần, bao hàm cả chi tiêu học hành, ăn, ở, du ngoạn do ngôi trường Đại học tập Stanford, Mỹ, cấp.

Và, cô lại xách bố lô lên, tiến thẳng vào Stanford, để gần đầy bốn năm sau, giữa tháng Ba, 2018, cô hoàn tất cả chương trình cn lẫn cao học ngành công nghệ máy tính (computer science) khoa Trí Tuệ tự tạo (Artificial Intelligence).

Đi khắp nơi bởi vì “điếc không sợ hãi súng”

Huyền cpu kể, cô đam mê phượt từ khi còn nhỏ. “Em nghĩ hồi nhỏ ai cũng có mọi ước mơ đi phượt vòng quanh gắng giới. Em cũng thế. Thêm nữa, rất như mong muốn là mang dù bố mẹ em có tác dụng nông sống Hải Hậu, nam Định, tuy vậy cả quê em chỉ có phụ huynh em đặt báo cho em đọc,” cô kể.

Theo Huyền, mọi gì cô phát âm được từ sách báo đều rất hay ho, thế cho nên thỉnh thoảng có khi tới trường về Huyền đạp xe đi cách xa đơn vị cả mấy mươi cây số để nhìn ngắm đa số gì khác với cảnh vật bao bọc cô.

Xem thêm:

Huyền nhớ, “Đến khi tham gia học cấp 3 thì em bắt đầu ‘bắt’ xe pháo đi Mộc Châu, đi các vùng phía Bắc, cứ vắt mà đi thôi.”

Nhà nghèo, “bố chị em cũng vất vả không có điều kiện dẫn em đi chơi,” đề xuất những chuyến tự đi của Huyền cũng chính là những chuyến đi bằng xe, đến những nơi bao gồm nhà họ mặt hàng hay các bạn bè, tín đồ quen nhằm xin tá túc.

Huyền cho hay, sau khoản thời gian học chấm dứt lớp 12, cô nộp đối chọi xin học tập bổng vào trường Đại học Stanford, “vì em thích hợp trường đấy,” tuy thế bị trường đoản cú chối, “thế là em bi thiết quá, không muốn học trường gì không giống nữa. Lúc đó, gồm một doanh nghiệp ở Malaysia cũng mời sang làm cho việc. Em thanh lịch đấy thao tác làm việc khoảng nửa năm thì loại bỏ du lịch.”

*
Huyền chip tại Ciudad de la Habana, Cuba (Hình: Facebook Huyền Chip)

Huyền đi phượt liên tục trong nhị năm, quanh các nước Châu Á với Châu Phi trước khi cho ra đời tập sách “Xách bố Lô Lên cùng Đi.”

“Thông tin những thứ gì liên quan đến cách thức xin visa, nơi ăn uống chốn ở, điểm lưu ý con người xứ sở… đều có hết trên mạng. Em nghĩ nỗ lực hệ em cũng may khi béo lên đang có toàn bộ thông tin, bắt buộc gì cũng có thể biết được hết,” Huyền nói.

Kể lại “những chuyến đi nguy hiểm” vào cuộc hành trình, cô nói, “Nếu hiện nay nghĩ lại thì em thấy ngày xưa nguy hiểm thật, nhưng lại mà ngày đấy hoàn toàn có thể em không biết thế giới ngoài kia nó nguy hại như thay nào phải thấy không có gì là nguy hiểm. Cứ như giao diện ‘điếc không sợ súng’ vậy.”

Ngẫm nghĩ một chút, cô nói thêm, “Những chuyện giờ em thấy nguy hại là lần suýt bị bắt cóc ngơi nghỉ Israel, lần đi nhờ xe trường đoản cú Ethiopia sang Kenya, trên trong những con đường nguy hiểm nhất làm việc Châu Phi.”

Tuy vậy, Israel lại là “nơi em rất thích vày em gặp gỡ rất đa số người thú vị sinh sống đó, dù đó chỉ là một trong đất nước nhỏ dại xíu tuy thế đẹp ơi là đẹp, nhỏ người Israel phong thái rất dỡ mở thân thiện, thì thầm rất phát âm biết. Lúc sang Hungary thì em thấy cũng khá nhiều người dễ thương.”

Ngừng du lịch, vào Stanford bằng học bổng toàn phần

Đi du lịch liên tục, rồi viết sách, tình cờ Huyền Chip vứt hết nhằm đi học. Tác mang từng làm cho “quả bom media của năm 2013” trọng tâm sự, “Ngày trước khi em nghĩ mang lại chuyện đến lớp thì trúng tức thì đợt giới thiệu sách đầu tiên. Bao nhiêu người xúm lại khen, mà lại em thì còn thừa trẻ để nhận biết được lời khen như thế nào đúng, lời khen làm sao không. Chỉ thấy mình được khen nhiều quá thì không thể tỉnh apple nữa, rồi mình gồm có phát ngôn ko được khiêm tốn cho lắm, để trong tương lai nhìn lại thấy thiệt là xấu hổ.”

“Nhưng sau đợt reviews sách lần thứ hai thì em mới nhận ra là mình còn quá nhiều điều thiếu hụt sót, những mộng tưởng về bạn dạng thân hoàn toàn tan trở thành hết. Lúc ấy em phân biệt rằng em rất cần phải có một môi trường xung quanh để phạt triển bản thân. Em nghĩ đã đến lúc mình phải triệu tập đi học, chi tiêu thời gian vào việc học,” cô nói.

Có người nhận định rằng kinh nghiệm của những năm đi phượt đã góp phần đặc biệt quan trọng trong việc hình thành đông đảo lá thư xin học tập bổng của Huyền Chip, góp cô được đồng ý chấp thuận một cách dễ dàng cho học tập bổng toàn phần tứ năm ở Đại học tập Stanford, ngành công nghệ máy tính.

“Em học tập về công nghệ máy tính chuyên ngành về trí tuệ nhân tạo, đề xuất em mong muốn làm phân tích về mảng đấy. Đồng thời em cũng muốn viết. Em muốn cân bằng cả nhì chuyện phân tích và viết. Trong tầm 10 tuần tới thì em có tham gia làm phân tích với một giáo sư trường đh London sinh hoạt Anh, cùng em đang dần viết cuốn sách ‘Con Đường Em Chọn’ tháng tới giới thiệu ở Việt Nam, đó là cuốn sách về những kĩ năng em học được trong thời gian qua. Em cũng đang viết một cuốn sách siêng về trí óc nhân tạo nên một đơn vị xuất bản bên này, mang đến Tháng 2 năm sau ra mắt,” cô nói đến những dự tính sắp tới.

Dám nhận thấy sự vấp váp ngã, để đứng lên, cách tiếp

Nhiều năm du kế hoạch khắp nơi, rồi viết sách, được nhận học bổng toàn phần vào trường khét tiếng của Mỹ, cứ nghĩ cô rất mạnh khỏe mẽ, nhưng Huyền cho thấy thêm cô từng cảm thấy mất thăng bằng trong cuộc sống, nhất là khi mới bước chân vào giảng con đường đại học, rồi khi bị người yêu – fan mà cô “cố gắng bám lấy để tìm một điểm tựa” lúc mới vào Stanford – bội phản bội, thì “toàn bộ trái đất như sụp đổ hết,” cô lâm vào cảnh trầm cảm mất mấy tháng.

Nhưng “thời gian” sẽ là cách thức màu nhiệm góp cô bình thản trở lại.

“Em nhìn những người xung quanh, thấy không một ai có cuộc sống đời thường hoàn hảo như bản thân nghĩ. Khi thủ thỉ với các bạn bè, em thấy đa số người còn chạm chán những vấn đề lớn lao hơn, trong khi vấn đề của chính bản thân mình thật sự không tồn tại gì là lớn tát, nó vô cùng nhỏ dại bé. Em lại nghĩ trong khi có người hy vọng đưa người lên Sao Hỏa, tín đồ thì miệt mài nghiên cứu muốn chữa dịch ung thư, cơ mà sao mình lại để trung ương trí lo suy nghĩ cho đông đảo chuyện lặt vặt như vậy, tại sao mình lại khiến cho một tín đồ nào đó không tôn kính mình, làm tác động đến cuộc sống của chính mình như thế, em thấy mình quan trọng nào để cuộc sống thường ngày mình vô nghĩa như vậy được,” Huyền trung ương sự.

Chính do vậy, chưa lúc nào Huyền gồm những để ý đến bi quan, tiêu cực. Bởi, như Huyền nói, “Em nghĩ cuộc sống đời thường rất quý báu, cuộc sống với em là một sự tò mò, em rất muốn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, tiếp theo trong cuộc sống. Em chưa lúc nào nghĩ mang đến chuyện từ tử, trong cả lúc buồn phiền nhất, do em chỉ nghĩ đơn giản dễ dàng là nếu mình xong cuộc sống của chính mình thì mình cần yếu nào biết được chuyện gì sẽ xẩy ra sau đó.”

*
Huyền chip tại Hampi, Karnataka, Ấn Độ. (Hình: Facebook Huyền Chip)

Huyền mang đến biết, bây giờ cô “không còn liều lĩnh như ngày xưa.” Cô giải thích, “Có thể ngày xưa em tới từ vùng quê vô cùng nghèo, mái ấm gia đình cũng nghèo, em cũng không có bằng đại học, em không tồn tại gì để mất, cần em thấy chả có gì tồi tệ hoàn toàn có thể xảy ra cả. Nhưng bây chừ ngồi nghĩ, trường hợp mình bỏ ra sáu tháng mình đi lung tung thì vào sáu mon đó có bao nhiêu tín đồ làm nghiên cứu và phân tích và cho ra đời biết bao nhiêu báo cáo mới, bản thân không đọc được thì nuối tiếc quá. Khi có những lo nghĩ như vậy thì mình không hề sự liều lĩnh như xa xưa nữa.”

Cô gái gồm mái tóc bập bồng như sóng phân chia sẻ, “Ngày xưa em suy nghĩ cứ có tác dụng điều gì khiến mình hạnh phúc là được. Bây giờ nghĩ lại thì em thấy hạnh phúc như vậy là ích kỷ. đa số người rất hạnh phúc chưa phải vì cuộc sống của họ giỏi đẹp, mà đơn giản dễ dàng là họ chần chờ điều gì hơn hồ hết gì họ sẽ có.”

Huyền nói thêm, “Giờ thì em nghĩ tất cả một phương châm gì mình hướng tới và mình đã có được nó thì đó là mãn nguyện – ‘fulfill.’”

Và phương châm của Huyền Chip chỉ nên “cố cầm cố rằng bản thân của ngày hôm nay tốt rộng mình của ngày hôm qua.” (Ngọc Lan)